Chương 3: Lời chưa nói
Có những lời cứ nằm mãi nơi đầu môi mà chẳng chịu thành tiếng.
Cô đứng dậy, và lần đầu tiên anh gọi tên cô thật khẽ.
Phố cuối đêm ấy bỗng dưng ấm lạ thường.
Có những lời cứ nằm mãi nơi đầu môi mà chẳng chịu thành tiếng.
Cô đứng dậy, và lần đầu tiên anh gọi tên cô thật khẽ.
Phố cuối đêm ấy bỗng dưng ấm lạ thường.